
Dẫu sắc thân Ngài có bị chi phối bởi hợp tan vô thường, nhưng, tính thể chân tâm không một chút phai tàn. Dẫu tiếng nói nụ cười và hành động khôi hài của Ngài không còn trên cõi dương gian, nhưng, chân tánh tịnh thanh không bị lu mờ nơi chốn cũ quê xưa!
Cung kính đãnh lễ Giác Linh Cố Hoà Thượng Viên Chủ Chùa Phổ Đà, Hoa Kỳ
Kính bạch Giác linh Hoà Thượng, nơi phương xa, cho phép con vọng bái về Trú Xứ Phổ Đà, Hoa Kỳ, bằng tất cả tâm thành tha thiết, năm vóc đảnh lễ công đức vô lượng của Ngài và có đôi lời cảm niệm.
Ôi thôi, một cánh hạt bay về phương trời thong dong, một Thiền Tăng giả biệt chốn bụi hồng, một tâm thức dấn thân phục vụ, đã để lại trong lòng người biết bao đau thương luyến tiếc!
Công hạnh và những gì Ngài phổ thí, sẽ trùm khắp nhân gian, tốt tươi ngàn mây nội cỏ. Cuộc đời phụng hiến của Ngài đã trở thành ánh lửa từ bi trí tuệ, lý tưởng hoằng pháp độ sinh vì mọi người và cuộc đời.
Nhớ xưa, khi còn ở Việt nam, dù là học trò, nhưng con đâu được phước duyên tiếp xúc với Ngài. Sau này, khi ra hải ngoại, nhứt là năm 2003, nhân chuyến viếng thăm Hoa Kỳ lần đầu, được Thầy Trụ Trì Chùa Phật Tổ hướng dẫn lên đảnh lễ, và được Ngài đãi cho món mì xứ Quảng để vọng nhớ quê nhà. Thực ra, mì xứ Quảng ở Hoà Kỳ không khác gì với mì xứ Quảng chánh hiệu Việt nam. Nhưng, trong tô mì hôm đó, ôi chan chứa thâm tình sâu nặng và ân nghĩa đậm đà!
Lần thứ hai, năm 2006, khi đến dự khoá an cư tại Chùa Phật Tổ, chính Thầy Phước Nghĩa, chùa Khánh Anh, cho con biết là Hoà thượng nhắn lên Phổ Đà để gặp mặt.
Một buổi chiều, Thầy Phước Nghĩa chở con đi lên đảnh lễ, vấn an sức khoẻ Hoà thượng. Khi đến Phổ Đà, con đã thấy Ngài ra tận bên ngoài đợi chờ. Sau khi gặp mặt, thăm hỏi như người đã quen biết từ thuở nào, Hoà thượng vô cùng hoan hỷ, dẫn con đi xung quanh khuôn viên chùa. Vừa đi, Ngài vừa giải thích, vừa trò chuyện. “Qua đây, đã cuối cuộc đời, sức khoẻ không còn bao nhiêu. Mới ban đầu đâu muốn lập chùa gì. Nhưng nhân duyên đưa đẩy, tôi cố gắng tạo dựng một nơi nho nhỏ, đủ để an tu và là chỗ để quý Thầy phương xa có nơi lưu trú”. Sau đó, Ngài dẫn vô ngôi chánh điện lễ Phật.
Những lúc như vậy, con cảm nhận được ân tình của Ngài dành cho con thật chân khiết, đậm đà. Không nặng nề hình thức, không tháp ngà cách biệt. Nhất là, theo pháp tắc môn quy, thay vì con phải vấn an sức khoẻ và đảnh lễ Ngài trước. Trái lại khi gặp con, Hoà thượng bỏ hết hàng rào lễ nghi dong dài, luôn hỏi thăm công việc, đời sống sinh hoạt và có nhả ý bảo con di cư qua Mỹ ở với quý huynh đệ cho vui.
Lần thứ ba, năm 2007, sau khoá An Cư Tại Phật Học Viện Quốc Tế, Hoà thượng lại nhắn Thầy Chúc Đạo, dạy con ra Phổ Đà gặp Ngài. Vì bận chút công việc, con chưa kịp lên đảnh lễ, Hoà thượng lại nhắc Thầy Chúc Đạo đôi ba lần. Lúc đó, trong lòng con vừa ái ngại, lại vừa mến phục đức độ Ngài trăm lần!
Thực ra, thời gian Khoá An Cư Chùa Phật Tổ năm 2006 và Phật Học Viện Quốc Tế năm 2007, con có dịp gần gủi nhiều hơn, học hỏi nhiều hơn, đặc biệt là nơi thân giáo của Hoà thượng. Bởi vì, nếu chỉ tiếp xúc và nhìn bề ngoài, người ta có thể dễ hiểu lầm cho Hoà thượng là người khó tính, khắc khe.
Lần hồi, được dịp gần gũi, trực tiếp hầu chuyện, con lại thấy Hoà thượng là người rất dễ gần gũi và vô cùng phóng khoáng. Ngài không làm dáng, không đóng khung, không muốn tách biệt. Ngài luôn thân thiết với mọi người, luôn tiếp tục dấn thân và nhập cuộc.
Lúc nào Ngài cũng vui vẻ và giữ vững niềm tin về một tương lai đạo Phật Việt nam. Ngài luôn tin vào thế hệ kế thừa, đủ đầy nghị lực, tài năng, đạo đức để tiếp tục gánh vác trọng vụ thiêng liêng.
Niềm tin đó vẫn toả sáng nơi cuộc đời, nhưng, giờ này Ngài lại cất bước vân du, lánh mặt. Cho dù biết bao bóng đen nhản hiệu, cho dù cuộc thế thăm thẳm lê thê, nhưng công hạnh của Ngài vẫn sáng ngời dương thế., tuệ trí của Ngài vẫn mãi mãi thiên thu.
Kính bạch Giác linh Hoà Thượng,
Ra ngoài này, với tuổi lão niên, tấm thân tứ đại thường xuyên bì quyện, nhưng Ngài vẫn tiếp tục dấn thân, đến những nơi cần đến. Dù sở trường của Ngài không phải thuyết pháp, giảng kinh, nhưng nơi đâu cần sự hiện diện chứng minh, Ngài đều hoan hỷ có mặt. Đến để mang lại hạnh phúc bình an, mang lại sự hoà hợp yên vui cho đạo tràng tứ chúng.
Cuộc đời Ngài, được kết quyện giữa những tháng ngày bão lữa, và những hoa trái thương yêu. Nhưng, tất cả vẫn là trái tim khiết bạch của niềm tin và sự trải rộng tình người.
Có lần con chia xẻ với Thầy Thiện Đạo, và quý huynh đệ trong chùa Phật Tổ. Con có cảm giác, nơi Hoà thượng, luôn toát ra chất vị và phong cách của một đại trượng phu, hay một xuất trần thượng sĩ.
Cuộc sống của Hoà thượng vô cùng giản đơn mộc mạc. Không chạy theo thinh-sắc bên ngoài, không tâng bốc, nịnh bợ, không khiếp sợ thế quyền. Dám nhìn thẳng, trực tính nói thật. Đặc biệt là nhìn thẳng và nói thật với chính mình, hay với chính mỗi chúng ta.
Giọng nói như thiết tha, sống với tinh thần lục hoà tôn trọng. Ngài nói như tâm sự với chính mình. Chính phong cách tự nhiên tuyệt vời này, đã gắn chặt mối giao cảm với tha nhân và làm cho mọi người xung quanh dễ gần gũi. Đến với Ngài, ai cũng có thể mở rộng tâm hồn để lắng nghe, chia sẻ những kinh nghiệm tu tập và hành đạo.
Quả thật, nếu không phải trái tim trinh thành, nguyên vẹn chan chứa tình người, thiết tha vì đạo, thì ai có thể sống và hành xử như thế được? Đó còn là trái tim rưng rưng ngấn lệ, trước những tàn hại của ganh ghét, giận dữ hay độc ác hận thù!
Kính bạch Giác linh Hoà Thượng,
Suốt cuộc đời hành hoá, không phải chỉ có tháng ngày yên ả nơi quê hương, không phải chỉ có những đoá hoa tươi thắm, mà còn có những tháng ngày lận đận, đắng cay. Chính Ngài là nhân chứng sống trong những đau thương tại thế giới Ta bà. Ai dám tự phụ, vỗ ngực xưng tên, kể lễ đủ thứ về đời sống đoạ đày, khi chính bản thân mình chưa từng nếm trãi hay một lần nằm trong lao lý?
Vậy mà, khi tiếp xúc với Hoà thượng, con chưa một lần nghe Ngài nhắc lại thời gian lao khổ, chưa một lần thấy Ngài tỏ thái độ hận thù, hay kễ lễ than van. Phải chăng, trong tâm thức của bậc xuất trần, những mừng giận, ghét thương, vui buồn của cuộc lữ, đã rơi rụng hoàn toàn. Còn chăng, chỉ còn lại niềm vui tĩnh tại và đời sống an nhiên thánh thiện!
Do vậy, tuy sắc thân tứ đại của Ngài không còn, nhưng, những ân tình chan chứa nơi cuộc đời Ngài sẽ như những con đường Quảng Nam thân thương, sẽ như những hoa lá Chùa Phổ Đà xanh mướt. Ngàn muôn kỷ niệm thiêng liêng nơi quê hương Việt Nam, những cát bụi phù du của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, và những khắc ghi thơ mộng nơi Phật học Viện Thiện Hoà năm xưa vẫn mãi mãi còn đây. Tất cả đều còn trong tâm khảm, trong ký ức, trong trái tim mọi người.
Kính bạch Giác linh Hoà Thượng,
Có một con người, lúc còn sinh tiền tưởng như bé nhỏ tầm thường, nhưng, lúc quy hướng Tây phương lại toát ra phẩm cách phi thường cao thượng. Trong nỗi đau thương mất mát của Tứ chúng gần xa, giờ này chỉ còn lại những giá trị vĩnh tại muôn ngàn.
Ôi, mấy mươi năm sống trong thăng trầm, vinh nhục, buồn vui tan hợp, hơn mười năm xây dựng pháp hội đạo tràng, Ngài chưa từng nói tiếng mỏi mệt, chưa từng chán nản than van. Không đánh trống khua chuông inh ỏi, không ồn ào phô trương quảng cáo. Đêm ngày âm thầm tịnh tu, dấn thân phụng sự tha nhân.
Chính thế, dẫu sắc thân Ngài có bị chi phối bởi hợp tan vô thường, nhưng, tính thể chân tâm không một chút phai tàn. Dẫu tiếng nói nụ cười và hành động khôi hài của Ngài không còn trên cõi dương gian, nhưng, chân tánh tịnh thanh không bị lu mờ nơi chốn cũ quê xưa!
Ngưỡng nguyện Giác Linh Hoà Thượng chứng minh cho tất lòng thành của người học trò phương xa!!!
Chùa Phật Tổ, Úc Châu. Mùa Vu Lan Báo Hiếu-Tân Mão-2011
Ngàn lần đãnh lễ!
TK Thích Thiện Hữu